Chuyện hôm qua...

Sài Gòn mưa... buồn. Điện về Bình Dương, vườn đang nắng đẹp... khoái. Táy máy chân tay, xách xe vù về ngay & lun. Không uổng công chạy 33km từ vùng mưa qua vùng nắng, về đến nơi thấy vườn xanh mướt, là cái mệt nó lệch đi đâu mất.


Vườn xanh thêm cũng "nhờ ơn" của các em cỏ dại. Trời vào mưa nên các em cỏ dại đua nhau mọc cùng các em củ quả KHÔNG HÓA CHẤT làm cái vườn thêm "náo nhiệt" hà. Mấy em cỏ thì mọc vui & hăng lắm. Nhưng lòng của nông dân & kỹ sư VCM thì muốn thúi cái ruột lun á. Như ngừ ta thì ôm cái bình chứa thuốc diệt cỏ phun 1 phát trong vòng 1 phút 30 giây là xong cái đám cỏ, (gọi thuốc diệt cỏ cho tử tế chứ thiệt ra nóa là chất độc dioxin muh tàn phá VN 1 thời, di chứng của dioxin thì có lẽ ai cũng biết).



Còn ở VCM thì cứ phải NHỔ CỎ BỎ ĐI triền miên từ ngày này qua ngày khác. Mất công vại nhưng vui, vì xem như 1 công việc để xả stress. Muốn cắn ai mà hem được, thì cứ ngồi lặt đầu mấy em cỏ thay vại ^.^

Thăm thú vườn được chút là mưa từ SG cũng "lon ton" kéo về. Hic, đúng là "chạy trời không khỏi... mưa" mà.